hoàng thành
Học thuậtThân thiện
Định nghĩa
- Danh từ:
- Khu thành quách, khu vực cung điện của nhà vua trong kinh đô xưa: Chỉ phần thành lũy bao quanh và bảo vệ cung điện chính của triều đình, nơi vua và hoàng gia sinh sống, làm việc. Đây là trung tâm quyền lực chính trị của quốc gia phong kiến.
Ví dụ sử dụng
- Danh từ:
- Khu di tích Hoàng thành Thăng Long được UNESCO công nhận là Di sản Văn hóa Thế giới. (Khu di tích này bao gồm khu vực thành quách và cung điện của các triều đại ở Thăng Long xưa.)
- Các nhà khảo cổ đang khai quật một phần nền móng của hoàng thành nhà Nguyễn tại Huế. (Họ đang nghiên cứu phần nền móng của khu thành cung điện triều Nguyễn.)
- Hoàng thành thường được xây dựng kiên cố và có vị trí trung tâm nhất trong kinh đô. (Khu thành của vua thường được xây chắc chắn và nằm ở vị trí trung tâm của kinh thành.)
Các cách sử dụng nâng cao
- "Kinh thành và hoàng thành": Cụm từ này thường được dùng để phân biệt giữa toàn bộ kinh đô (kinh thành) với khu vực trung tâm cung điện của nhà vua (hoàng thành).
- Sử sách mô tả kinh thành rộng lớn, bên trong có hoàng thành uy nghi. (Sách sử mô tả kinh đô rất rộng, bên trong có khu thành cung điện của vua rất trang nghiêm.)
Biến thể và từ gần giống
- Cung thành (danh từ): Cũng có nghĩa tương tự, chỉ khu vực cung điện có thành bao bọc.
- Tử cấm thành (danh từ): Chỉ khu vực cấm cửa sâu bên trong hoàng thành, nơi ở riêng của vua và hoàng gia. Tử cấm thành thường nằm trong phạm vi của hoàng thành.
- Kinh thành (danh từ): Chỉ toàn bộ kinh đô, bao gồm cả khu vực dân cư và hoàng thành.
Từ đồng nghĩa
- Thành nội: Từ dùng phổ biến để chỉ hoàng thành, đặc biệt là ở Huế (như Kinh thành Huế có vòng thành trong cùng gọi là Thành Nội).
- Hoàng cung: Nhấn mạnh đến tổ hợp cung điện bên trong khu thành hơn là bản thân bức tường thành.
Lưu ý sử dụng
- "Hoàng thành" là một danh từ, thường được dùng trong ngữ cảnh lịch sử, khảo cổ, văn hóa khi nói về các triều đại phong kiến Việt Nam hoặc các nước đồng văn hóa.
- Từ này ít khi dùng trong ngữ cảnh hiện đại, trừ khi nói về di tích lịch sử.
- Khu thành quách của nhà vua.